Hôm nay Chủ nhật, ngày 23/11/2014,

Tin nổi bật

KHUYẾN CÁO CỦA ADA/EASD 2012 - VỀ ĐIỀU TRỊ ĐÁI THÁO ĐƯỜNG TÍP 2

Thứ sáu, 08/06/2012, 08:17 GMT+7

TỔNG QUAN KHUYẾN CÁO CỦA ADA/EASD 2012 VỀ XỬ TRÍ TĂNG ĐƯỜNG HUYẾT Ở BỆNH NHÂN ĐÁI THÁO ĐƯỜNG TÍP 2: 

 

 

 

 

 

 

 

Cách tiếp cận tập trung vào bệnh nhân (A Patient - Centered Approach)

Hiệp hội đái tháo đường Mỹ (American Diebetes Association-ADA)Hiệp hội nghiên cứu về đái tháo đường Châu Âu (European Association for the Study of Diabetes-EASD) đã thành lập ra 1 nhóm chuyên trách để đánh giá những bằng chứng và phát triển thành khuyến cáo cho điều trị tăng đường huyết (ĐH) ở những bệnh nhân (BN) trưởng thành bị đái tháo đường típ 2 (ĐTĐ2) không phải ĐTĐ trong thai kỳ.

Vài khuyến cáo đã được phát triển bởi các thành viên của 2 hiệp hội này và bởi những hội hoặc liên đoàn khác.

Việc cập nhật liên tục là cần thiết vì hiện tại đã có thêm những thông tin về kiểm soát ĐH dựa trên lợi ích và nguy cơ, những bằng chứng về hiệu quả và độ an toàn của vài nhóm thuốc mới, ngưng hoặc hạn chế những thuốc khác và việc tăng hướng về vấn đề chăm sóc tập trung vào bệnh nhân (patient-centered care).

Chăm sóc tập trung vào BN được định nghĩa như là một cách tiếp cận nhằm cung cấp những chăm sóc tôn trọng và đáp ứng những giá trị, nhu cầu, ưa thích của từng BN và phải đảm bảo rằng giá trị BN làm hướng dẫn cho tất cả các quyết định lâm sàng.

BN chính là người quyết định cuối cùng các vấn đề của họ bất kể là việc lựa chọn thay đổi lối sống hay điều trị thuốc trong bối cảnh đời sống thực của BN và các nguồn lực sẵn có (ở cả môi trường công và tư).

 

1.Những điểm chính:

- Mức đích ĐH và điều trị hạ ĐH phải được cá nhân hóa.

- Chế độ ăn, tập luyện và giáo dục luôn được thiết lập cho bất kỳ chương trình điều trị ĐTĐ2 nào.

- Ngoại trừ chống chỉ định, metformin luôn là thuốc chọn lựa đầu tiên tối ưu cho việc điều trị.

Sau metformin, vẫn còn thiếu những dữ liệu để hướng dẫn chúng ta. Việc điều trị kết hợp với 1-2 thuốc uống hoặc chính insulin thêm vào là hợp lý nhằm hạn chế tác dụng phụ.

- Cuối cùng, nhiều BN cũng sẽ cần điều trị insulin đơn thuần hoặc kết hợp với những thuốc uống khác nhằm duy trì mức ĐH cần kiểm soát.

- Nếu có thể, tất cả các quyết định điều trị nên dựa vào BN, tập trung trên sự ưa thích, nhu cầu và các giá trị của BN.

- Giảm yếu tố nguy cơ tim mạch phải là sự tập trung chính trong tiến trình điều trị.

 

2.Mức đích đường huyết :

ADA khuyến cáo hạ HbA1c < 7% trong hầu hết các BN nhằm làm giảm tần suất biến cố mạch máu nhỏ.

Điều này có thể đạt được với ĐH trung bình 150-160 mg/dl, lý tưởng ĐH đói và trước ăn nên duy trì < 130 mg/dl và ĐH sau ăn < 180 mg/dl.

Mức đích HbA1c kiểm soát chặt hơn (6-6..5%) có thể được xem xét trong một số BN mà không gây hạ ĐH có ý nghĩa hoặc tác dụng phụ khác của điều trị (như thời gian mắc bệnh ngắn, đời sống mong đợi dài, không có bệnh tim mạch có ý nghĩa..).

Ngược lại, mức đích HbA1c ít chặt hơn (7.5-8%) hoặc thậm chí cao nhẹ sẽ thích hợp cho những BN có tiền sử bị hạ ĐH nặng, đời sống mong đợi bị giới hạn, nhiều biến chứng, nhiều bệnh đi kèm và ở những người mức đích khó đạt được mặc dù đã tích cực giáo dục việc tự chăm sóc, lặp lại những chỉ dẫn và đã dùng liều hiệu quả của nhiều điều trị hạ ĐH bao gồm cả insulin

3005201208

 

3.Khuyến cáo chung về điều trị tăng ĐH:

+ Điều trị sẽ khởi đầu với thay đổi lối sống, trong hầu hết các BN, metformin đơn trị cần thêm vào tại thời điểm chẩn đoán hoặc sớm ngay sau chẩn đoán (trừ khi có chống chỉ định).

Nếu mức đích HbA1c không đạt được sau 3 tháng, xem xét lựa chọn 1 trong 5 thuốc kết hợp với metformin: sulfonylurea, TZD, ức chế DPP-4, đối kháng thụ thể GLP-1, hoặc insulin nền. Việc chọn lựa tác nhân nào dựa trên đặc điểm BN, đặc điểm của thuốc để đạt được mức ĐH đích đồng thời làm giảm tác dụng phụ.

Những thuốc kích thích bài tiết insulin tác dụng nhanh (meglitinides) có thể sử dụng thay thế cho sulfonylureas. Những thuốc khác (ức chế a-glucosidase, colesevelam, đồng vận dopamine, pramlintide) có thể sử dụng ở những nơi sẵn có trên một số BN chọn lọc, tuy nhiên hiệu quả lại kém hơn và/hoặc có tác dụng phụ sẽ làm hạn chế sử dụng.

+ Trong những BN không dung nạp hoặc bị chống chỉ định metformin, có thể chọn lựa thuốc ban đầu từ nhóm khác. Trong trường hợp này, những thử nghiệm lâm sàng đã được đăng tải để hướng dẫn nói chung còn thiếu, nhưng việc xem xét kết hợp 3 thuốc khác ngoài metformin cũng hợp lý. Insulin hiệu quả hơn hầu hết các thuốc khác và được xem như là thuốc lựa chọn hàng thứ 3, đặc biệt khi HbA1c rất cao ≥ 9%.

Chế độ điều trị cần có insulin nền trước khi quyết định chuyển sang chế độ insulin phức tạp hơn. Chúng ta có thể điều trị tích cực, kiểm soát nhanh hơn bằng cách chuyển trực tiếp từ chế độ đơn trị hoặc kết hợp 2 thuốc sang chế độ insulin nhiều liều một ngày ở những BN có tăng ĐH nặng HbA1c ≥ 10-12% (mũi tên nét đứt trên hình).

+ Điều trị kết hợp 2 thuốc có thể sử dụng ngay từ đầu ở những BN có HbA1c ≥ 9%. Thuốc tác dụng nhanh kích thích bài tiết insulin không phải sulfonylureas (meglitinide) cần xem xét ở những BN có chế độ ăn không đều, giờ ăn không ổn định hoặc ở những người có hạ ĐH muộn sau ăn khi điều trị với sulfonylureas.

+  Trong điều trị kết hợp 3 thuốc, chế độ insulin sử dụng là insulin nền (Glargine, bán chậm NPH) kết hợp với các thuốc uống khác. Chế độ này có thể dùng ngay từ đầu ở những BN có tăng ĐH nặng ≥ 300-350 mg/dl, HbA1c ≥ 10-12% có hoặc không có những đặc điểm của tình trạng dị hóa (sụt cân, nhiễm ceton..).

3005201209

 

4.Chiến lược dùng insulin ở BN bị ĐTĐ2:

Insulin nền đơn thuần thường là chế độ ban đầu tối ưu, bắt đầu với 0.1-0.2 UI/Kg tùy thuộc vào mức độ tăng ĐH.

Nó thường dùng kết hợp với chế độ 1-2 thuốc uống. Ở những BN cần hơn 1 liều insulin mỗi ngày hoặc những người có HbA1c cao ≥ 9%, có thể xem xét chế độ insulin hỗn hợp pha sẵn trước dùng 2 lần/ngày hoặc chế độ insulin nền kết hợp với insulin trước bữa ăn (mũi tên đứt đoạn trên hình).

Khi insulin nền điều chỉnh đến mức ĐH đói đã đạt nhưng HbA1c vẫn còn cao hơn mức đích, xem xét chuyển thành chế độ insulin nền kết hợp với 3 liều insulin tác dụng nhanh ngay trước ăn. Khi 1 chế độ insulin bắt đầu, việc điều chỉnh liều insulin là quan trọng cần dựa trên mức ĐH của BN báo lại qua quá trình tự theo dõi của mình.

Thuốc uống vẫn có thể tiếp tục điều trị kết hợp ngoại trừ những thuốc kích thích tiết insulin (sulfonylureas, meglitinide) phải ngưng một khi chế độ insulin sử dụng đã vượt qua giai đoạn chỉ dùng insulin nền đơn thuần. Việc giáo dục về cách tự theo dõi ĐH, chế độ ăn, tập luyện, tránh và nhận biết để xử trí nhanh hạ ĐH là quan trọng cho bất kỳ BN nào đang điều trị bằng insulin.

3005201210

 

 

(Nguồn: Diabetes Care April 19, 2012)

Websuckhoe.vn(Theo Hội Tim mạch TP. HCM )




Viết Phản hồi :

 


 
Bộ gõ : Off Telex VNI