Hôm nay Thứ sáu, ngày 18/01/2019,

Dinh dưỡng & Ẩm thực

Thiếu muối, thiếu mỡ còn gì là ngon

Chủ nhật, 19/04/2015, 16:35 GMT+7

Không thiếu muối, thiếu mỡ - Ảnh: TTD

Nếu tưởng khẩu vị không quan trọng thì lầm. Nấu một món ăn gọi là phục vụ sức khỏe để làm gì khi thực khách nuốt không vô, hay tệ hơn nữa là nuốt trót lọt rồi sinh thêm bệnh... tức cành hông!

 

 

 

 
 

 

Thống kê qua mấy trăm thành viên má hồng đang có công ăn việc làm ở TP.HCM cho thấy hơn phân nửa chóng mặt, mệt mỏi... vì là ứng viên thường xuyên của cuộc thi “đồng hành với huyết áp thấp”! Khi xét nghiệm chất điện giải, còn gọi là ion đồ, của nhóm này lại bật thêm một kết quả bất ngờ: gần 2/3 trong số đó có lượng khoáng tố natri trong máu rất thấp! Do đó không lạ gì nếu huyết áp là đà ngọn cỏ.

 
 

Khi điều nghiên “phạm trường” mới vỡ lẽ là do các bà, các cô ăn rất lạt! Lý do là vì tuy chưa cao huyết áp nhưng vừa sợ bệnh lại thêm sợ mập nên quyết định cữ muối cho chắc ăn. Chẳng những cữ cho mình mà thường khi kiêng giùm cho người thân, nên cả nhà đều đồng lòng tụt... huyết áp!

Ăn lạt phòng bệnh: chưa chắc

Người cao huyết áp, người bệnh tim mạch đúng là không được ăn mặn để tránh tình trạng muối ăn giữ nước trong cơ thể và gây thêm gánh nặng cho trái tim. Nhưng điều đó không có nghĩa là cữ sạch muối khi chưa bệnh!

Nhiều người hiện nay nấu ăn nhạt như nước lã là do ảnh hưởng của những bản tin y học đổ hết tội cho muối ăn. Kẹt một nỗi là người sợ muối hơn sợ kẹt xe vẫn bệnh, chưa kể chi đến chuyện món ăn nuốt không trôi vì mất đi khẩu vị độc đáo.

Quan điểm ăn quá lạt như biện pháp thiết yếu để phòng chống bệnh tim mạch đã từ nhiều năm không còn đứng vững sau khi nhiều công trình nghiên cứu trong thời gian gần đây công bố:

• Người nén lòng ăn quá lạt ngay từ khi còn trẻ cũng không phòng ngừa bệnh tim nếu so sánh với người hiểu cách nêm muối vừa phải nhưng đồng thời có nếp sinh hoạt còn nhớ đến trái tim.

• Ăn lạt tuyệt đối không giúp ích bao nhiêu cho người đang điều trị bệnh tim mạch. Nếu “đúng thầy, đúng thuốc” người bệnh vẫn có thể yên tâm nêm thêm chút muối cho đời bớt tẻ nhạt khi cuộc đời đằng nào cũng đến ngã ba chưa biết về đâu. Người sau cơn nhồi máu cơ tim nếu có chút muối trong khẩu phần lại dễ hồi phục và ít tái phát hơn bạn đồng cảnh bị thầy thuốc bắt cữ muối.

• Tỉ lệ mắc bệnh Alzheimer của người cao tuổi thuộc nhóm có chế độ dinh dưỡng kiêng muối lúc còn trẻ cao gấp ba lần số đối tượng thuộc nhóm cho thêm chút muối!

• Bệnh trầm uất được cải thiện thấy rõ nếu khẩu phần của người gặp chuyện gì cũng buồn đừng quá nhạt.

Nếu natri là nhân tố giữ vai trò quyết định trong dẫn truyền thần kinh và biến dưỡng tế bào thì không lạ gì nếu nhiều bệnh chứng nghiêm trọng thành hình chỉ vì khẩu phần quá thiếu muối ăn.

Thực trạng đó càng đáng được lưu tâm hơn nữa ở xứ mình, nơi người dân khó tránh đổ mồ hôi do khí hậu oi bức. Ăn mặn, nói đúng hơn, ăn cho đủ muối trong bữa cơm, nếu có hại cho sức khỏe là vì nhiều người vô tình tăng lượng muối thu nhập qua thói quen quên pha loãng bằng cách uống nước cho đủ trong ngày, uống nước cho nhiều trong và sau bữa ăn.

Ốm tong vẫn tăng mỡ

Hết muối đến mỡ. Nhiều người hiện nay sợ mỡ tăng cao trong máu còn hơn sợ... ma dù là chưa hề gặp ma vì cholesterol là đề tài liên tục bị bi thảm hóa trên truyền thông đại chúng. Đáng nói chính ở điểm chất mỡ không đồng nghĩa với chất độc, như định kiến của nhiều người.

Trái lại chất béo, bên cạnh chất đạm và chất đường, là dưỡng chất tối cần thiết cho tất cả tiến trình biến dưỡng, nội tiết, miễn dịch...

Nói cách khác, thừa hay thiếu mỡ đều khó khỏe. Nếu người đời có kẻ tốt người xấu thì mỡ trong máu cũng có loại này loại kia. Thừa cholesterol một chút không sao vì cơ thể muốn tổng hợp kháng thể, nội tiết tố... phải đủ chất béo, miễn các loại chất béo độc hại như LDL, triglyceride... vẫn trong định mức bình thường.

Vấn đề vẫn chưa dừng lại ở đó. Không ít người đang mất ngủ vì tuy không béo phì, thậm chí ốm tong teo, nhưng vẫn tăng mỡ trong máu. Nếu tưởng phải béo phì, phải ăn nhiều mỡ mới tăng chất béo trong máu thì sai! Nghịch lý là nhiều người mình hạc xương mai nhưng lại thừa mỡ trong máu!

Kết quả nghiên cứu thậm chí cho thấy nhiều người mình hạc xương mai vừa tăng mỡ máu một cách nghịch lý, vừa có lá gan nhiễm mỡ nặng hơn người béo phì! Lý do là các loại chất béo độc hại vẫn bội tăng do lá gan tự tổng hợp bất kể nạn nhân kiêng cữ thế nào. 

Nếu dựa vào phân tích nêu trên để quả quyết ăn nhậu thả giàn không hại gì hết thì sai. Mặt khác, mọi hình thức kiêng khem nếu thái quá, nếu phiến diện, nếu đơn điệu đều có hại cho sức khỏe vì chính nạn nhân tự gây rối loạn biến dưỡng thông qua cách ăn uống vừa không ngon, vừa mất cân đối.

Người bệnh cần sự hướng dẫn và theo dõi của thầy thuốc đang trực tiếp điều trị căn bệnh để qua đó hiểu rõ nên “bắt đầu kiêng cữ ra sao” và “chấm dứt kiêng khem lúc nào”, thay vì nhẹ dạ nhịn ăn theo lời đồn, theo quảng cáo, theo bản tin trên Internet... của tác giả chưa hề chữa bệnh cho ai bao giờ!

Với người chưa bệnh tất nhiên không nên vung tay quá trán với muối ăn, với thịt mỡ. Nhưng nếu gọi là để khỏe mà phải quay mặt với miếng ăn thì lắm khi thà chết sướng hơn vì tuy được tiếng sống lâu nhưng sống chi cho khổ!

Thiếu mỡ bánh làm sao béo! Quên dằn chút muối bánh dễ gì ngọt đến tận đáy lòng! Ai chưa tin xin mời thử qua bánh pía Sóc Trăng. Sức khỏe tính lại cho cùng cũng thế mà thôi.

 

 
BS LƯƠNG LỄ HOÀNG/ báo Tuổi Trẻ



Giới hạn tin theo ngày :   từ   đến